Chuyện Tình Yêu - Hôn Nhân - Gia Đình

Chia sẻ những câu chuyện Tình yêu - Hôn nhân, nơi dành cho các bạn gái - những người đang yêu, đang do dự tiến tới hôn nhân, hoặc đang trong hôn nhân

  • Home |
  • Mối Tình Đầu |
  • Người Thứ Ba |
  • Trong Lòng Hôn Nhân |
  • Tiếng Nói Phái Mạnh
Home Archive for 2016

       Lần này có lẽ mọi chuyện đã đi quá xa sức chịu đựng của tôi, dù từ khi có con tôi đã cố gạt đi tất cả, để vun đắp cho gia đình bé nhỏ này, vậy tại sao khi con tôi chỉ mới 1 tuổi mà chúng tôi đã đứng trên bờ vực như thế này. Tôi ngồi đọc lại những tin nhắn, xem lại những hình ảnh thác loạn của chồng mình, tôi khóc rất thê thảm, thà tôi biết anh cặp kè với 1 ai tôi sẽ đỡ đau hơn, có khi tôi còn có thể tha thứ cho anh, nhưng đến mức này thì tôi chắc chắn không thể tiếp tục bao dung được nữa, bởi vì anh – người chồng tuyệt vời của tôi – đã không còn nữa, thay vào đó là một gã đàn ông giả tạo với gia đình, đầy bệnh hoạn. Anh che mắt được tất cả mọi người, từ gia đình đến bạn bè, hàng xóm, đồng nghiệp, nên tôi đã nói với tôi anh luôn là người chồng hoàn hảo. Làm sao nghi ngờ chồng mình được khi anh luôn ân cần quan tâm, thỉnh thoảng mua tặng vợ bó hoa đầy bất ngờ. Hay vì tôi không thỏa mãn được anh trong chuyện chăn gối, không hề, vợ chồng tôi rất hợp nhau trong chuyện ấy, anh còn nói chỉ có tôi hiểu anh thích gì. Tất cả chỉ là do bản chất sa đọa của anh mà thôi. Tôi thu dọn quần áo của 2 mẹ con, xin phép bố mẹ chồng cho cháu về bên ngoại chơi vài hôm, không thông báo với chồng nữa. 


       Tầm chiều anh đi làm về, không thấy tôi và con đâu gọi cho tôi hỏi, sao đưa con về mà không nói gì với anh, hoặc anh về đưa sang, tôi bảo giờ cho con ăn cái đã, tối hẹn anh ở quán café nào đó, tôi có chuyện muốn nói với anh. Anh lo lắng hỏi tôi chuyện gì, tôi chỉ trả lời ngắn gọn “chuyện mà bây giờ em mới biết”. Tối anh qua đón, tôi gửi con cho bà ngoại rồi đi, lên xe ngồi cạnh anh mà tôi vẫn thấy run, anh quay sang nắm tay tôi, tôi vội rụt lại, mỗi động chạm của anh bây giờ khiến tôi buồn nôn. Tôi nói đến quán café lần đầu tiên tôi và anh hẹn hò, một quán khá yên tĩnh. Bước vào quán mọi cảm xúc của tôi ùa về, ngày đầu tiên ở đây, chúng tôi đã nói với nhau rất nhiều chuyện, bây giờ tôi và anh vẫn ngồi nơi đó, đối diện nhau, ánh mắt anh vẫn ấm áp và đầy cuốn hút như lúc đầu, còn trái tim tôi thì đã nguội lạnh quá rồi. Tôi thẫn thờ nhìn xuống đường, anh cứ nắm tay tôi nhưng không được, nhẹ nhàng hỏi tôi:

       - Em làm sao vậy, nói cho anh biết được không, mà tự nhiên em ôm con đi như thế, anh nhớ con làm sao chịu được.
       - Anh có còn là chồng em nữa không?
       - Sao em hỏi buồn cười vậy – anh hốt hoảng nhìn tôi
       - Vì anh không giống chồng em nữa.
       - Em lại nghĩ linh tinh cái gì vậy, nói cho anh biết được không.

      Tôi không nói tiếp được nữa, giọt nước tràn ly, cảm xúc tôi vỡ òa, tôi đưa những hình ảnh ấy cho anh, rồi ôm mặt khóc. Anh xem và hiểu mọi chuyện, lần này anh không cuống quýt giải thích với tôi nữa, anh im lặng, cúi mặt xuống. Một lúc lâu như thế, tôi bình tĩnh lại, nắm tay anh, tôi nói “Anh có thể nói cho em biết tất cả được không, coi như lần cuối bên nhau anh thành thật với em”. Anh bảo đến nước này anh không muốn nói gì cả, tùy em quyết định, anh chấp nhận hết. Mà chỉ cần những tin nhắn và hình ảnh đó là tôi đủ hiểu rồi, những lần anh nói đi gặp khách hàng, hay đi công tác, đều là đến những chốn ăn chơi thác loạn ấy, cặp kè với nhiều cô, và có lẽ cô gái tôi nhìn thấy hôm sinh nhật con tôi cũng là một trong số ấy. Tìm hiểu thêm sẽ làm tôi đau hơn. Chúng tôi ngồi im lặng bên nhau, nhìn anh cúi mặt trước tôi như vậy, tôi thấy xót, nhưng không thể chạm tay đến anh được nữa, thâm tâm tôi vẫn thương anh, nhưng ai thương cho bản thân tôi, khi tôi mang bầu, chăm con anh vẫn lén lút sau lưng tôi rất nhiều, kể cả khi tôi đã từng tha thứ. Tôi trách bản thân mình không tìm hiểu kỹ về người tôi yêu, nhưng hơn hết là có lỗi với con tôi, tôi đã không thể giữ cho nó một gia đình. Tôi bảo anh đi về thôi, quyết định của tôi chắc anh cũng hiểu, tôi không thể bỏ qua lần thứ hai, đơn ly hôn tôi sẽ viết và gửi cho anh ký, mỗi người về tự nói chuyện với bố mẹ, 2 mẹ con tôi sẽ ở lại nhà ngoại luôn. Tôi sẽ không nói lý do chia tay này ra, cả hai thống nhất lấy lý do không hợp nhau nữa, tôi vẫn muốn giữ hình ảnh cho anh trong mắt mọi người, hoặc ít ra là trong mắt con tôi. 

      Trên đường chở tôi về anh không nói thêm, tôi hụt hẫng, vì sau hôm nay tôi sẽ xa anh, tôi sẽ không dựa dẫm vào anh như trước nữa. Về đến nhà anh nói muốn ôm tôi lần cuối, tôi đồng ý, anh ôm tôi thật chặt, anh khóc và nói xin lỗi em và con nhiều, anh không xứng đáng làm chồng của em. Lúc này tôi cảm thấy đau lòng nhưng nhẹ nhõm, chúng tôi đã tự giải thoát cho nhau, cũng là để tôi thôi suy nghĩ nữa, khoảng thời gian theo dõi anh tôi gần như bị khủng hoảng tâm lý vậy. Sau đó chúng tôi nói chuyện với gia đình, 2 bên ra sức khuyên 2 đứa, nhưng trong lòng tôi đã quyết vậy, căn bản vì ông bà không hiểu bản chất câu chuyện, mẹ chồng tôi thậm chí còn gặp tôi khóc rất nhiều nói hãy vì cháu của bà, tôi thương con tôi lắm chứ nhưng thà 2 mẹ con tôi sống bên nhau còn hơn cho nó một gia đình hạnh phúc giả tạo, tình yêu tôi dành cho chồng vẫn còn nguyên vẹn – nhưng là dành cho anh của tôi quen – chứ không phải anh sau khi tôi biết sự thật. Tôi bắt đầu đi làm lại ở công ty cũ trước đây, mọi người may mắn là vẫn chào đón tôi, anh vẫn chu cấp hàng tháng cho con, cuối tuần tôi lại cho con về nhà nội chơi 1 lần. Thỉnh thoảng anh nhắn tin nhớ tôi, hay xin tôi cho anh một cơ hội, nhưng tôi không thay đổi. Phụ nữ rất yếu đuối khi yêu 1 người, nhưng khi đã buông bỏ thì còn có thể lạnh lùng hơn đàn ông. Tôi chỉ khuyên anh nên thay đổi để sống khác đi, tìm hạnh phúc mới cho mình, còn tôi và anh hãy là bạn tốt của nhau – vì con. Tôi thấy tinh thần dần trở lại, tuy đôi lúc hơi chạnh lòng khi ôm con ngủ, cũng có những đêm tôi khóc vì nhớ anh, nhưng chỉ đến vậy, tôi không bao giờ chủ động liên hệ với anh.

       Có người sẽ thắc mắc tại sao chồng tôi lại như vậy, bản thân tôi cũng không trả lời được, tôi chỉ biết rằng khi yêu nên tỉnh táo hơn, hoặc tìm hiểu kỹ về đối tượng của mình, mọi thứ khi bị tình yêu hay sự nhu nhược che lấp thì mình sẽ trở nên vô cùng mù quáng. Đặc biệt khi có đứa con chung, phụ nữ càng ngập ngừng khi quyết định, vì bản năng làm mẹ quá lớn, họ chấp nhận hy sinh vì con. Nhưng thực ra sự hy sinh ấy có đáng hay không, cho quãng đời còn lại của mình, và có chắc chắn rằng cứ hy sinh sẽ mang lại hạnh phúc. Anh vẫn hay nhắn tin hỏi tôi 1 câu “Nếu anh thay đổi thực sự, em và con có quay về bên anh được không”, tôi không trả lời, vì thời gian sẽ trả lời tất cả, tôi chỉ biết quyết định lần này của tôi là đúng, cuộc sống thoải mái hiện tại đã chứng minh điều đó ./.

Tôi vẫn còn hạnh phúc bé nhỏ luôn ở bên, và hiện giờ với tôi, đó là tất cả.
Xin cảm ơn sự đóng góp của : Giay nam cao cap nhap khau 

      
        Về đến nhà, tôi tất bật thay quần áo cho con, ru con ngủ, anh cứ quanh quẩn xung quanh đòi giúp vợ, nhưng tôi không nói năng gì cứ thế làm việc của mình thôi, trong đầu tôi vẫn đang tua lại cảnh tượng tôi vừa nhìn thấy, tôi đã rất mệt mỏi ngày hôm nay rồi. Con ngủ say rồi tôi mới đi tắm, để tỉnh táo hơn, để cho cơn giận của mình lắng xuống một chút, tỉnh táo hơn để suy nghĩ nên làm gì tiếp theo. Tắm xong ra, anh ôm tôi hít hà, muốn gần gũi vợ vì hôm nay là ngày đặc biệt mà, khi anh vừa chạm vào môi tôi lập tức đẩy anh ra, như thể điều gì đó ghê tởm lắm, không ghê tởm sao được khi chính mắt tôi thấy anh và cô gái đó hôn nhau. Tôi nghĩ bây giờ mà ngồi làm ầm chuyện lên với anh thì sẽ chẳng được gì, con đang ngủ, bố mẹ chồng nữa, tôi bảo mệt rồi đi ngủ thôi. Đêm tôi trằn trọc suy nghĩ, tính tôi là vậy, khi chưa giải quyết được vấn đề tôi sẽ suy nghĩ liên tục, tôi nằm ôm con, anh ôm tôi, chúng tôi là một gia đình hạnh phúc nhường nào, tôi vẫn rất cần anh, nhưng tại sao sau chuyện của Vân, sau mọi sự thay đổi của anh, sự bao dung của tôi, anh vẫn lén lút sau lưng như vậy. Tôi đã không còn khóc ấm ức nữa, vì đây không phải một vết thương mới, chỉ là cào sâu vào vết thương cũ của nhau mà thôi, sự đau đớn nó đã biến thành âm ỉ và lặng sóng.

       Sáng anh dậy rất sớm, khi con vẫn đang còn ngủ, anh bảo hôm nay phải gặp đối tác nên cần chuẩn bị nhiều giấy tờ, mà hôm qua anh chưa làm được. Tôi cũng không dậy chuẩn bị quần áo cho chồng như mọi khi nữa, vẫn quay lưng lại nằm ôm con. Trước khi đi anh quay lại hôn lấy hôn để và chào con, nhìn cảnh tượng ấy tôi hơi động lòng nhưng dặn mình không thể động lòng như lần trước, quay sang anh định hôn tôi nhưng tôi tránh, có lẽ anh cũng nhận thấy là tôi đang giận dỗi điều gì đó.

       - Em mà lên công ty thì gọi cho anh anh về đón nhé.

       - Em chắc ở nhà với con.

       - Ừ thôi mệt thì cứ ở nhà, công ty giờ cũng không bận lắm mà.

       - Uhm

       - Tối bố về sớm với hai mẹ con nhé, anh đi làm nha vợ.

       Không biết đã có ai trải qua cảm giác thấy chồng mình trở nên xa lạ, thậm chí thấy giả tạo, thấy chồng mình đang diễn với mình chưa, tôi đang cảm thấy như vậy. Nghĩ về những gì anh thể hiện, cách yêu chiều vợ con, tuyệt đối hoàn hảo, bất chợt tôi nghĩ anh còn giấu tôi những gì, vì công việc tôi không can dự quá nhiều, tôi làm một người vợ lắng nghe chồng mình hơn và tìm hiểu những gì xung quanh chồng, phải chăng tôi đã quá tin tưởng anh. Tôi quyết định tìm hiểu lại mọi chuyện.

       Những ngày sau đó tôi vẫn phải cố vờ vui vẻ với chồng, tất nhiên không được như trước nhưng không thể chiến tranh lạnh được, còn bố mẹ chồng và còn con tôi. Tôi theo dõi điện thoại của chồng, tin nhắn, cuộc gọi, zalo, nhưng không hề có biểu hiện gì khả nghi. Tôi còn sao chép danh bạ trên điện thoại để tìm xem có sđt lạ nào không, nhưng mọi thứ đều sạch sẽ như chưa có gì. Tôi không nhìn nhầm cảnh tượng ngày hôm đó, và cũng không thể có chuyện anh và cô gái đó mới quen nhau được, anh đang giấu tôi điều gì, ở đâu??? Thỉnh thoảng lên công ty tôi cũng mò vào máy tính làm việc của chồng, toàn là tài liệu công việc, rồi để ý trong số nhân viên hơn, bởi công ty chồng tôi toàn người trẻ, các em gái cũng có khả năng lắm chứ. Phải một thời gian âm thầm theo dõi như thế tôi vẫn chưa tìm hiểu được gì.

       Khi bắt đầu thấy nản, thấy mệt mỏi vì cứ phải tiếp tục diễn kịch như vậy, thì chứng cứ đã đến với tôi. Một hôm anh đi ra ngoài, chắc đi vội nên quên không mang theo túi đựng tài liệu. Tôi ngồi trong phòng làm việc của chồng dọn lại giấy tờ thì bất chợt nghe thấy tiếng rung điện thoại, tôi nghĩ điện thoại anh cầm đi rồi sao lại có tiếng rung nhỉ. Đi tìm quanh thì phát hiện ra từ trong túi tài liệu anh vẫn hay cầm đi gặp khách hàng, trong đó còn 1 chiếc điện thoại nữa, số gọi đến là “Tr.Anh-HN”. Kỳ lạ thật, chồng tôi trước giờ chỉ dùng một số điện thoại để liên hệ với mọi người, kể cả khách hàng, còn nói không thích dùng nhiều số hay nhiều điện thoại, cầm đi rắc rối. Trong lúc tôi suy nghĩ có nên nghe hay không thì hết chuông. Tôi lại mò pass, chồng tôi có thói quen để tất cả mật khẩu điện thoại hay email chung 1 pass hết, cho đỡ bị quên, nên tôi thử và mở được khóa ngay. Mở ra vào cuộc gọi hay danh bạ thì thấy đều là những tên như kiểu ký tự, tên và 1 dãy số gì đó, kèm phía sau dấu gạch ngang là địa điểm như HN-HCM-NT... Vào tin nhắn thì tôi choáng váng hoàn toàn, tôi đã hiểu thì ra những số điện thoại ấy là của những cô gái gọi ở các địa điểm đó. Tin nhắn toàn là hẹn thời gian địa điểm, ghê tởm hơn là những bức ảnh gửi trước show hàng. Tôi lạnh hết người, tay còn run hơn cả lần tôi đến nhà Vân. Vào phần hình ảnh, tôi không nhận ra chồng tôi nữa, những bức ảnh khỏa thân của anh bên những cô gái gọi, thậm chí còn có 2-3 người nữa, họ sex tập thể. Tôi dụi mắt vài lần để tin rằng người trong ảnh là chồng mình, nước mắt tôi làm nhòe đi tất cả, tôi gửi những hình ảnh đó qua điện thoại mình, chụp màn hình tin nhắn lại nữa. Đến nước này tôi có thể khẳng định được chồng tôi là một tay chăn rau chuyên nghiệp, bởi trong đó có cả những hình ảnh chụp từ rất lâu rồi, có khi trước cả khi quen tôi, tôi đang sống cùng thể loại gì đây, thực sự tôi sốc, sốc hơn nhiều chuyện anh và Vân. Mà đúng hơn tôi bắt đầu thấy sợ chồng mình. Tôi để lại điện thoại vào chỗ cũ, bắt taxi đi về, đi qua chỗ lễ tân cô bé cùng công ty thấy tôi còn hỏi “Chị bị ốm hay sao mà toát mồ hôi, mặt lại tái xanh đi thế kia”, tôi bảo chị mệt nên về trước, lát em bảo lại với anh Duy giúp chị. Trên xe tôi vẫn chưa hết run, dù đã có chuẩn bị tâm lý trước nhưng tôi vẫn bị sốc, tôi muốn về nhà ôm con tôi để bình tĩnh lại.
Xem thêm tại:  Giay nam cao cap nhap khau

       Buổi tiệc khá đông khách, tôi thì bế con mải nói chuyện với mọi người nên cũng không có thời gian để ý đến chồng tôi nữa. Đến lúc vào bàn tiệc thì anh ngồi tiếp hội bạn thân, tôi thì ngồi cùng bố mẹ chồng. Ăn xong mọi người vẫn nán lại khá nhiều để cho các bé chơi với nhau, hát hò vui vẻ trên sân khấu. Tôi chợt nhớ ra để quên túi bỉm cho con trên xe oto, tôi đi tìm anh để nhờ xuống lấy hộ, nhìn quanh mà vẫn không thấy anh đâu, tôi hỏi bố mẹ chồng cũng không biết, tôi gọi điện thì thấy thuê bao, tôi nghĩ chắc điện thoại hết pin rồi, có khi tiếp khách say lại vào wc nôn rồi cũng nên. Tôi lo lắng đi tìm anh, còn nhờ 1 anh bạn vào wc khách sạn tìm hộ xem có không. Vẫn không thấy anh đâu, tôi đi xuống sảnh tầng 1, nơi tổ chức tiệc của công ty Giày Timberland , tiệc của con tôi tổ chức ở tầng 2, đi qua 1 căn phòng nhỏ kiểu như phòng cho nhân viên hoặc để đồ gì đó, tôi nghe thấy tiếng động lạ. 

       Người ta nói linh cảm của phụ nữ thật đáng sợ, ngay lúc ấy tôi lại nghĩ anh đang trong đó, trong khi bình thường tôi sẽ coi như không có gì và đi qua luôn, tôi nhẹ nhàng ghé tai vào, đúng là tiếng của chồng tôi, trong đầu tôi đã tưởng tượng ra nhiều thứ lắm rồi, bắt đầu thấy hơi chóng mặt, phần vì cũng chưa ăn uống được nhiều, mệt vì khách khứa nữa. Khi ấy tôi lại thấy mình như lần ôm bụng bầu đứng trước chung cư nhà Vân và nghe thấy tiếng anh, tôi cầu trời khấn phật xin đừng là chồng tôi. Khẽ đẩy cửa, ghé mắt nhìn vào, tôi thấy cảnh tượng sẽ không bao giờ tôi quên được trong cuộc đời, chồng tôi và 1 cô gái lạ - không phải Vân, đang ôm hôn nhau thắm thiết. Đúng lúc ấy thì một cô bạn của tôi đi xuống để về thì nhìn thấy tôi đang đứng ở cửa ấy, gọi tôi, tôi chợt tỉnh, quay ra luôn, cố gắng giữ vẻ tươi tỉnh để ra tiễn bạn bè, tôi không muốn ai nhìn thấy cảnh tượng tôi sụp đổ, từ khi có con có lẽ tôi đã mạnh mẽ hơn rất nhiều. Tôi không thể bù lu bù loa khóc lóc bây giờ được, tôi phải diễn nốt vở kịch này cho ngày sinh nhật của con tôi, tất cả vì con tôi mà thôi.


       Tôi đi lên để tiễn dần mọi người về, khoảng 15p sau thì thấy anh đi lên, anh hớt hải bảo tôi tìm anh à, thấy bạn anh vừa nói, tôi không nhìn mặt anh nữa, chỉ bảo anh lo chào khách cùng tôi. Anh bảo để anh bế con cho, em đã ăn uống đủ chưa đấy, sao nhìn mặt mệt mỏi quá, tôi trả lời qua, ậm ừ cho qua những câu hỏi của anh. Tôi đưa con cho bà ngoại bế, tôi không muốn anh đụng vào con tôi nữa. Lúc về anh khẽ đưa tay chạm vào eo tôi, định ôm vợ, nhưng tôi tránh ngay, chồng tôi cũng hơi bất ngờ, tôi bảo tôi mệt lắm rồi, muốn về nhà ngay. Cả nhà lên xe đi về, tôi ngồi ôm con nhìn ra ngoài cửa mà cố ngăn không được khóc, vì bố mẹ 2 bên đều đang ở đây, tôi phải diễn cho tốt buổi tối ngày hôm nay. Rồi ngày mai, ra sao thì ra…


       Những tháng ngày hạnh phúc của tôi bị đứt đoạn bởi sự xuất hiện của Vân, đang được nối tiếp, thậm chí sau đó anh còn quan tâm tôi hơn, chăm chút tôi theo đúng nghĩa “nâng như nâng trứng”. Mỗi chiều anh dắt tay tôi đi dạo quanh khu gần nhà, hàng xóm ai cũng khen chồng tôi hết lời, vợ chồng tôi vẫn là hình mẫu lý tưởng trong mắt mọi người. anh không đi làm Giay nam cao cap nhap khau nữa nên toàn bộ thời gian đều dành cho vợ con, anh nói anh sẽ bù đắp cho tôi gấp vạn lần những gì đã gây ra, để tôi không bị thiệt thòi, tôi nghĩ mình đã quyết định đúng khi tha thứ cho anh. Có lần tôi hỏi đến Vân, hỏi cô ấy có gọi cho anh nữa không, cô ấy sống thế nào, anh nói anh chặn số rồi và sẽ không liên lạc với cô ấy nữa, và vì tôi cũng chẳng thấy biểu hiện gì, điện thoại anh vẫn bỏ lơ chứ không kè kè bên cạnh như mọi khi, vả lại anh còn đâu thời gian để đi đến chỗ khác nữa chứ, chạy quanh vợ đã mất cả ngày rồi. Tối trước khi đi ngủ anh hay bật nhạc không lời nhẹ nhàng, những bản nhạc của Yiruma mà tôi và anh đều thích, hoặc thì thầm kể chuyện cho con nghe, anh nói để nó sau này cũng yêu âm nhạc như vợ chồng mình. Tôi gần như quên sạch lỗi lầm của anh, phụ nữ luôn dễ tha thứ như vậy đấy, và khi đã tha thứ, họ cũng sẽ quên rất nhanh, trừ khi bị đào bới lại vết thương, nếu không tâm hồn họ sẽ chẳng còn vết hằn.

Phụ nữ luôn dễ tha thứ như vậy đấy, và khi đã tha thứ, họ cũng sẽ quên rất nhanh, trừ khi bị đào bới lại vết thương, nếu không tâm hồn họ sẽ chẳng còn vết hằn"
       Đến ngày sinh, tôi đau bụng suốt cả 1 ngày vẫn chưa sinh được, bác sĩ lên phương án mổ nhưng tôi vẫn cố gắng muốn sinh thường. Nhưng cuối cùng vẫn phải mổ, con trai chúng tôi chào đời, hạnh phúc vỡ òa trong mắt vợ chồng tôi, khi lần đầu tiên anh bế con trên tay, anh lóng ngóng và sợ làm con đau, cuống quýt hỏi thăm vợ, chúng tôi nhìn nhau khóc, vì hạnh phúc. Hai mẹ con phải nằm lại viện khoảng 3 ngày, sau đó thì về nhà, mẹ tôi ngày nào cũng sang chăm sóc tôi cùng bố mẹ chồng, cả nhà lúc nào cũng quây xung quanh 2 mẹ con, nhất là anh, tối anh thức trông con, cho con uống sữa, mặc kệ bà nội bà ngoại bảo để bà trông cho. Anh nói vì trước đây anh để mất 1 lần rồi nên anh càng trân trọng sinh linh bé bỏng này hơn.

       Ngày đầy tháng, bố mẹ chồng tôi nói muốn tổ chức đơn giản ở nhà, không muốn mời bạn bè nhiều, tôi cũng đồng ý, chỉ vài người trong gia đình là đủ cho con tôi rồi. Lúc ấy anh nói anh muốn ra ngoài mở công ty riêng để làm, ở nhà mãi hai vợ chồng sao nuôi được con, tôi hỏi han và ủng hộ sự nghiệp của chồng, tôi tin anh là người có năng lực, mọi thứ anh làm tôi đều tin tưởng. Thời gian anh bận rộn lo cho công ty mới tôi không giúp được gì, chỉ thấy anh đi sớm về muộn, có vẻ mệt mỏi, thương chồng lắm nhưng tôi bận con nhỏ cũng không đi đâu được, chỉ biết động viên anh thôi. Anh bảo chỉ cần về nhà nhìn thấy em và con là anh hết mệt mỏi. Mọi việc ở công ty anh cũng dần vào guồng, con tôi cũng đã biết ngồi nên đỡ mệt hơn, lại có ông bà trông nên tôi nói với anh để tôi đến công ty giúp anh, anh cũng đồng ý nhưng có vẻ hơi gượng, vì anh nói sợ làm không đúng chuyên ngành của tôi, lại phí cơ hội của tôi ở chỗ khác. Tôi nói chỉ cần được ở gần chồng, có thể giúp anh là được, mọi thứ tôi đều có thể học hỏi dần.


       Ngày ngày vợ chồng tôi cùng đi làm, cùng về, buổi trưa tôi vẫn tranh thủ về sớm hơn với con, tôi làm công việc quản lý cho chồng là chính. Tôi nghĩ đây sẽ là định hướng lâu dài và để vợ chồng tôi có thể ở gần nhau nhiều hơn, bởi khi quá bận rộn sẽ dễ xa nhau. Ở công ty anh vẫn thể hiện sự quan tâm đến vợ, các em chưa chồng nhìn vào vợ chồng tôi mà thần tượng lắm, cũng phải, vì bản thân tôi đang còn tự thấy mãn nguyện nữa mà. Phải nói chồng tôi rất giỏi đóng vai một người đàn ông hoàn hảo, đến mức là vợ mà tôi cũng không chê trách được anh điều gì, từ cách ăn ở, giao tiếp, nhất là khoản quan tâm đến gia đình. Lúc ấy tôi chỉ nghĩ đơn giản vì tôi may mắn gặp được anh, chứ không bao giờ đặt lại câu hỏi tại sao hay đi tìm hiểu điều gì, bởi vì chồng tôi quá giỏi che giấu, quá giỏi diễn kịch với mọi người, với cả người đầu ấp tay gối là tôi, bản chất anh ta là người thế nào chỉ bản thân anh ta biết mà thôi.

       Tôi lại bắt đầu những tháng ngày khủng khoảng vào ngày con tôi đầy năm, chúng tôi tổ chức tiệc cho con ở một khách sạn khá sang trọng, mời đông đủ bạn bè, đồng nghiệp cũ của tôi, đồng nghiệp cũ của chồng, và nhân viên ở công ty mới, ở bữa tiệc mà chúng tôi là nhân vật chính trong lâu đài hạnh phúc ấy, thì tôi cũng đồng thời là nhân vật chính của một trò lừa đảo mà anh đưa tôi vào…
       Thêm một ngày nằm ở bệnh viện theo dõi, xung quanh lúc nào cũng có bố mẹ tôi, bố mẹ chồng, chồng tôi nữa, nhưng anh biết tôi còn giận nên cũng chỉ dám quanh quẩn xung quanh chạy giấy tờ, thanh toán viện phí chứ không kè kè bên vợ như mọi khi nữa. Tôi vẫn suy nghĩ, vẫn đang chìm đắm trong nỗi đau anh mang lại, cái tên Vân vẫn hiện hữu mỗi khi tôi mở mắt. Nếu như không có những lúc con tôi cựa quậy, khẽ nấc trong bụng để kéo tôi về với thực tại, để nhắc nhở tôi phải mạnh mẽ hơn, thì có lẽ tôi sẽ còn thê thảm hơn nhiều. Lúc này đây tôi cảm thấy mẹ con tôi bơ vơ quá, không biết sắp tới sẽ phải đối diện với nhau thế nào, trách anh, nhưng thiếu anh liệu tôi có tự xoay sở được không. Tôi đang bị phụ thuộc vào anh cả về vật chất lẫn tinh thần. Đây là điều tôi muốn nói để các bạn cùng rút kinh nghiệm, đừng để mình quá phụ thuộc vào chồng, dù yêu chồng đến đâu đi nữa, cũng đừng yêu hết 100%, đừng dùng hết tim gan lẫn trí óc cho một người, hãy giữ lại một chút cho mình, để mình còn có đường lùi, nếu không sẽ bị dồn vào góc tường như tôi khi ấy, bạn sẽ không có sự chọn lựa nào khác nữa.

       Xuất viện, bố mẹ chồng tôi nhất định bắt tôi về nhà chồng, dù tôi rất muốn về nhà mình, anh cũng hiểu và có nói khéo để cho tôi về ở bố mẹ đẻ chăm sóc cho tiện, nhưng sau chuyện này mẹ chồng tôi càng gay gắt hơn, bà lo cho cháu đích tôn của bà, tôi cay đắng nghĩ “có lẽ cả chồng tôi, và bố mẹ chồng tôi đều đang cần tôi vì đứa con trong bụng, nhiều hơn là cần tôi”, điều này có lẽ các mẹ sẽ đồng cảm với tôi, vì sau khi sinh con ra, họ sẽ đối xử với bạn khác, khác nhiều lắm so với khi đang mang bầu, phải chứ ? 


       Tôi như người mất hồn trở về nhà chồng, bố mẹ chồng chăm chút cho tôi nhiều hơn, mang đồ ăn đến tận phòng, không cho tôi đi lại nhiều, nhưng tôi thấy bí bách hơn. Đặc biệt là anh, sáng anh vẫn chuẩn bị đồ ăn sáng cho tôi rồi đi làm, tối về ăn cơm cùng cả nhà, sau đó tôi thường đọc sách, xem phim hoặc lên mạng, nói chung là làm một cái gì đó để không phải nhìn mặt nhau hoặc phải nói chuyện với anh. Anh thỉnh thoảng rụt rè hỏi thăm tôi thấy thế nào, tối anh trải đệm ở dưới ngủ, tôi ngủ trên giường, anh bảo anh sẽ làm mọi thứ để chuộc lỗi với tôi, miễn sao cả 2 mẹ con đều khỏa mạnh, miễn sao chúng tôi lại hạnh phúc như xưa. Cứ thế phải cả tháng, tôi vẫn cứ hờ hững với anh như vậy. Ban đầu tôi khó ngủ lắm, vì nhớ hơi ấm của anh, anh chỉ nằm ngay trước mắt tôi thôi, mà tôi không thể với đến, qua vài hôm tôi quen dần, ôm gối ngủ không cần đến anh nữa. Vài hôm anh đi tắm, để điện thoại ở ngoài phòng, tôi thử mở kiểm tra, thấy xóa số liên hệ của Vân rồi, tin nhắn, cuộc gọi, zalo cũng không có dấu hiệu gì nữa, tôi nhẹ nhõm hơn. Mỗi ngày anh lén nhìn tôi, khẽ vuốt tóc hay hôn lên bụng tôi khi tôi ngủ trước, dặn mẹ nấu món gì tôi thích, trong bữa cơm vì có bố mẹ chồng nên chúng tôi cũng phải vờ vui vẻ với nhau, ban đầu là tôi cố diễn như vậy, nhưng sau đó tôi trở nên vui vẻ hơn thật, tôi không còn thấy bí bách như trước, tôi đã có thể cười, con tôi chắc cũng cảm nhận được tâm lý tôi tốt hơn nên đi siêu âm bác sĩ đều khen phát triển tốt hơn so với chuẩn, chúng tôi dần thu hẹp khoảng cách lại, nhưng vẫn ngủ riêng, tôi vẫn chưa thể bỏ hoàn toàn cảm giác ghê sợ ấy mỗi khi anh định ôm tôi. Tôi bắt đầu để ý chăm sóc lại cho chồng hơn, là sẵn áo sơmi để anh đi làm, những đêm anh làm muộn, căng thẳng vì công việc, tôi xuống bếp pha nước hoa quả để lên bàn cho anh, trong bữa cơm cũng có gắp thức ăn lại cho anh, tuyệt nhiên không nói 1 câu quan tâm nào, không hỏi han hay chia sẻ, không đụng chạm với nhau, tôi chỉ quan tâm anh được đến như vậy.

       Một ngày đi làm về anh nói công ty có biến động nhân sự, do có đầu tư của Nhật vào, họ muốn thay máu công ty và cho người của họ vào, anh là giám đốc phát triển sản phẩm, nên nó ảnh hưởng trực tiếp đến anh rất nhiều, có thể sản phẩm lâu nay anh chăm chút sẽ bị thay đổi, hoặc bị thay thế hoàn toàn bằng một sản phẩm mới của họ. Anh bất mãn, xin nghỉ dài ngày không lương, anh nói cũng sắp đến ngày tôi sinh rồi muốn ở nhà chăm vợ. Khi ấy tôi mang bầu gần 9 tháng, con tôi cũng sắp ra đời, tôi và anh phải làm thế nào, tôi vẫn chưa cho anh một câu trả lời thẳng thắn, suốt thời gian qua chúng tôi sống như 2 cái bóng với nhau. Anh ở nhà bắt đầu gần gũi tôi hơn, hay hỏi han trò chuyện, đưa tôi về nhà bố mẹ đẻ chơi, đi mua thêm đồ cho con, hoặc đơn giản là đưa ra ngoài đi lượn đường phố thôi, công nhận tôi thấy thoải mái hơn thật. Tối hôm ấy 2 vợ chồng ngồi sắp đồ cho con, đồ cho tôi để mang đi khi sinh, anh ngồi cẩn thận gấp từng cái, nhìn những món đồ bé bé xinh xinh ấy rồi cười một mình, lâu lắm rồi tôi mới lại thấy anh cười như vậy, nó đã không còn làm tôi nhớ lại chuyện ám ảnh kia nữa, mà tôi nhớ lại ngày đầu tiên gặp anh, tôi đã đổ anh từ nụ cười ấy. Tôi bảo mệt, lên giường đi ngủ sớm. Anh nằm dưới sàn nhà, bỗng tôi thấy tin nhắn của anh:


       - Anh lên giường ngủ với 2 mẹ con được không?
       - …
       - Em vẫn giận anh lắm đúng không?
       - …
       - Em sẽ không bỏ anh chứ?


       Đến đây thì tôi bật khóc, anh làm tôi nhớ lại thời gian yêu nhau, chúng tôi suốt đêm nhắn tin cho nhau như thế, đột nhiên những tin nhắn ấy làm tôi nhớ anh vô cùng, nỗi nhớ tôi kìm nén bằng cơn giận bao lâu nay. Rồi sau lưng tôi trở nên ấm áp vô cùng, anh ôm tôi, rúc mặt vào tóc tôi hít thật sâu, anh xin lỗi tôi liên tục, nói anh nhớ tôi lắm không chịu được, đừng bắt anh phải xa 2 mẹ con. Tôi mềm lòng hoàn toàn, tôi quay lại ôm anh thật chặt như sợ anh lại bị ai cướp mất, tôi khóc lên thành tiếng, khóc to cho thỏa những dồn nén bao lâu nay, để trôi hết đi khoảng cách giữa vợ chồng tôi. Con tôi khẽ cựa, anh lại cúi xuống hôn bụng tôi và khẽ ru con ngủ, có lẽ nó nhớ bố lắm, tôi lại thấy có lỗi với con quá. Rồi tôi gối lên ngực anh, khẽ khàng “em tha thứ cho anh, chỉ cần anh đừng thay đổi, đừng làm em buồn nữa”, anh hôn tôi “cảm ơn em, anh sẽ không bao giờ lặp lại chuyện này nữa, anh chỉ yêu một mình em thôi, à không, thêm cả con nữa”. Tôi lại tin tưởng anh, cái lòng tin tuyệt đối như ban đầu, những lời nói của anh, cái ôm của anh xóa tan đi tất cả, tôi lại dễ dàng và ngoan ngoãn như một con mèo, lại là một cây dây leo quấn quanh anh, thậm chí còn siết chặt hơn lúc trước. Và sau này tôi mới nhận ra, dễ dàng bỏ qua lỗi lầm cho chồng là cái sai lớn nhất của người phụ nữ, là tự hại mình. Những cũng bời vì tôi yêu anh quá nhiều, và khi ấy tôi không còn sự lựa chọn nào khác nữa.

http://ducanhleather.com/do-da-nam/giay-da-nam/

http://ducanhleather.com/do-da-nam/giay-da-nam/

       Anh chậm rãi mở lời, đó là người yêu 5 năm của anh, trước khi anh đến với tôi, hóa ra cũng là mối tình lâu dài như của tôi vậy, họ chia tay nhau vì yêu xa, khi ấy Vân đang làm công việc nhà nước ở quê, còn anh làm việc trên này, anh quá bận rộn, Vân quá cô đơn, rồi dần nhạt nhòa đi, và xa nhau. Anh còn tiết lộ cho tôi, trong thời gian yêu nhau, có lỡ một lần dính bầu, nhưng Vân nhất quyết bỏ đi dù anh cố níu kéo và nói sẽ cưới Vân. Nhưng gia đình 2 bên quá chênh lệch về kinh tế, nhà Vân lại quá gia giáo khắt khe, Vân không muốn làm bố mẹ xấu hổ, không muốn cưới khi mang tiếng có bầu bắt cưới. Không còn cách nào khác, anh phải chấp nhận quyết định của Vân. Cũng từ chuyện đó, rồi khoảng cách, hai người họ chia tay trong im lặng. Chỉ sau vài tháng chia tay Vân thì anh gặp tôi, và chúng tôi kết hôn rất nhanh như ở trên tôi đã nói. Nghe đến đó tôi chợt nghĩ có phải anh cưới tôi và yêu chiều tôi chỉ vì đứa con trong bụng, vì anh lầm lỡ 1 lần nên lần này anh càng trên trọng sinh linh bé bỏng này, rốt cục tôi có vị trí thế nào trong lòng anh. Vân bất ngờ khi thấy ảnh cưới của chúng tôi trên fb của anh, khi chúng tôi yêu nhau Vân đã biết nhưng cô ấy nghĩ anh chỉ chơi bời để lấp chỗ trống, vẫn nghĩ là anh ấy không bao giờ quên được Vân. Khi chúng tôi vừa cưới được một thời gian thì Vân chuyển lên HN làm việc, không biết vô tình hay cố ý lại làm ở công ty cùng tòa nhà với anh. Nghĩa là cô ta muốn phục thù, muốn cướp anh từ tay tôi, khi ấy tôi nghĩ anh bị rơi vào thế bị động, đàn ông mà lâu ngày không được gần gũi vợ, do kiêng khem bầu bí, rồi cô ta cứ lượn quanh như vậy, anh sẽ dễ bị sa đà vào, lại là tình cũ nữa, cô ta quá hiểu anh, có khi còn hiểu anh hơn tôi.

       Tôi hỏi khi ấy anh có nghĩ đến tôi không, anh nói ban đầu anh chỉ thương cảm Vân, vì cô ấy nói bỏ lên HN là vì anh, vì không quên được anh, hãy ở bên cô ấy đề dần dần quên anh đi, nếu không cô ấy sẽ tự tử, anh động lòng. Phải rồi, khi đàn ông đã động lòng, nó như một thanh sắt dần bị nung nóng, rồi bị uốn lại theo mong muốn của người kia, dù ban đầu anh không hề có ý định phản bội tôi. Bản chất anh là người rất quan tâm đến người khác, rất ấm áp, bảo sao anh không cưỡng lại được. Tôi tự hiểu giữa hai người đã đi xa đến đâu, thông qua những hình ảnh và lần tôi đi theo anh, nên tôi không hỏi “anh và cô ta đã ngủ với nhau chưa”, đúng hơn là không dám hỏi, tôi sợ bị tác động tới con, tôi sợ tôi sẽ không chịu được khi nghe câu trả lời từ anh. Nghe hết câu chuyện, tôi nói tôi cần suy nghĩ, anh cũng nghỉ một lúc đi. Anh trở nên rụt rè, không dám cầm tay tôi nữa, chỉ ra ghế gần cửa ngồi, “cần gì thì em gọi anh ngay nhé, anh ngồi ngay đây thôi, anh xin em đừng nghĩ quá nhiều ảnh hưởng đến con, anh biết lỗi của anh rồi”.

       Tôi nằm trên giường, nhìn anh ngồi ngoài cửa, lưng của anh rộng quá, tôi rất thích ôm anh từ phía sau, khi ấy tôi cảm thấy mình có anh che chắn cho mọi thứ, được bảo vệ, anh sẽ che chở cho mẹ con tôi và đi về phía trước. Nhớ lại những lúc anh ân cần chăm sóc tôi, nghĩ đến phút giây anh quỳ xuống trao nhẫn cưới, khi đi mua đồ cho con, hôn lên bụng tôi mỗi tối trước khi đi ngủ, khẽ nói “ngủ ngon nhé con yêu, và đừng quấy mẹ”, hạnh phúc của tôi vốn chỉ nhỏ bé vậy thôi, tôi chỉ cần vậy là thấy trọn vẹn và to lớn lắm rồi, nhưng chỉ một lỗ thủng, dần dần hạnh phúc ấy bị trôi đi, và đến hôm nay nó nổ tung, để lại đầy mảnh vụn vỡ. Con tôi khẽ cựa mình, tôi vỗ về, chắc con thấy nhớ bố, nhớ lời chúc ngủ ngon mỗi ngày của bố đúng không, nên khó ngủ, mẹ cũng vậy con à, vắng bố cũng không ngủ ngon được. Rồi tôi chợt nghĩ, nếu tôi quyết định gì giờ này, đều sẽ làm thay đổi cuộc sống sau này của con tôi, vậy còn những gì anh gây ra, những tổn thương của tôi vẫn hiện hữu – rõ ràng như sự xuất hiện của cô ta, cô ta là người cũ, nhưng làm tổn thương tôi ở hiện tại, và không biết sẽ kéo dài đến thì tương lai nào nữa. Do tôi không thấu hiểu anh, hay do tôi nghĩ quá đơn giản, tôi nghĩ chỉ cần yêu chồng, vì chồng tất cả là đủ, điều tôi thiếu là gì – điều mà anh đi tìm sự bù đắp từ cô ấy, không có lý do gì khi tôi hoàn thiện mà anh phải đi tìm người phụ nữ khác.

       Khi ấy tôi phải cố hết sức bình tĩnh để suy nghĩ cho tương lai của con tôi, rồi dần thiếp đi, mông lung lúc mơ lúc tỉnh. Trong lúc ấy tôi cảm nhận được hơi ấm quen thuộc, bàn tay khẽ vuốt tóc tôi, áp vào trán tôi xem có sốt không, khẽ xoa bụng tôi, và nắm tay tôi thật chặt, tôi thấy tay mình ướt, có lẽ là nước mắt của anh, tôi cố quay mặt đi, nước mắt dâng trào. Tại sao chúng tôi lại trở nên đáng thương thế này, khi tôi nghĩ mình đang có tất cả thì bỗng phút chốc, tôi lại đang như kẻ rơi xuống vực, chỉ còn cố bấu víu 1 tay ở bờ vực, nên buông tay ra cho bớt mệt mỏi, giải thoát cho nhau, hay tiếp tục trèo lên, mặc cho những vết xước xung quanh vẫn đang dày vò tôi. Tôi đã hết thắc mắc, hết tò mò, hiện tại trong tôi chỉ còn một câu hỏi “mình nên giải quyết chuyện này như thế nào”, phải làm sao, nếu là mọi người thì sẽ làm gì, liệu có chọn cách như tôi sau này ???
       Anh cầm tay cô gái ấy đi đến bên tôi, rồi đưa cho tôi tờ giấy ly hôn, xin lỗi tôi và nói rằng không còn yêu tôi nữa, con anh sẽ chu cấp đầy đủ, tôi như sống đi chết lại theo mỗi câu nói của anh… Rồi tôi thấy đau nhói ở tay, mở mắt ra tôi thấy tay đang cắm kim truyền, thì ra tôi vừa mơ, mà chính tôi lúc ấy cũng không biết vừa rồi là mơ hay thật, anh đã ở bên cô ấy thật không, anh đưa tôi đơn ly hôn thật không, mọi thứ như đảo lộn, tôi ở giữa ranh giới thực hư ấy, mỗi lúc bị trôi về một phía, chỉ có một điều níu giữ tôi không được buông bỏ, là đứa con của chúng tôi. Xung quanh là bố mẹ tôi và bố mẹ chồng đang vô cùng lo lắng, mẹ tôi còn khóc, ánh mắt tôi vô thức tìm anh, rồi chợt nhớ ra anh đang không ở HN. Nhưng điều tôi quan tâm nhất lúc này là con của tôi, tôi cố gượng dậy để hỏi bác sĩ nhưng đau quá, mẹ tôi phải đỡ tôi dựa vào gối một chút, tôi hỏi con tôi có bị làm sao không, tại sao lại ra máu, bố mẹ tôi đều nói không sao cả, do tâm lý tôi không ổn định, ăn uống thất thường nên bị động thai,cũng may là không bị ra máu nhiều. - Bố gọi cho Duy về rồi, nó chắc đang trên máy bay, sẽ sớm đến bệnh viện thôi, nằm nghỉ đi một lúc, bố đưa mẹ về nhà hầm cháo mang vào cho. Bố tôi lại nhắc đến tên anh, cứ mỗi lần như vậy tim tôi lại nhói lên, bụng tôi vẫn âm ỉ đau. Bố mẹ tôi về, còn bố mẹ chồng ở lại, mẹ chồng tôi trách sao không ở lại bà chăm, còn có cả người giúp việc, để trông xanh xao thế này, ảnh hưởng đến cháu bà. Ai nói gì tôi cũng chỉ im lặng, tôi không nói nổi gì nữa, vì đầu óc tôi đang mông lung hàng tỉ suy nghĩ, hàng ngàn câu hỏi, và câu hỏi đè nặng lên lòng tôi là “tại sao anh lại phản bội tôi”. 
Chi tiết mới: Giày da cao cổ nam 
      Tôi trách anh, nhưng trách mình nhiều hơn, vì tôi không bảo vệ được con của mình. Tôi bảo muốn ngủ một lát, bố mẹ ra ngoài đi cho thoáng. Thực sự tôi mệt và tôi muốn ngủ, đã bao ngày rồi từ khi phát hiện ra chuyện đó tôi không được một giấc ngủ ngon. Tôi vừa thiếp đi lại bắt đầu giấc mơ ấy, rồi tôi mơ mình lờ lững trên dòng sông, thả trôi và nhẹ bẫng. 

"em cần anh thành thật với em, thì em mới có thể tha thứ cho anh được"


       Chợt nghe tiếng lạch cạch, mẹ tôi mang cháo vào, bác sĩ thay chai nước truyền cho tôi, bảo phải bổ sung đạm, rồi tôi nghe tiếng anh hỏi bác sĩ vợ con có nguy hiểm gì không, cơn giận của tôi vừa nguôi đi vì mệt lại trỗi dậy, tôi hé mắt nhìn thấy anh, nhưng vờ như vẫn ngủ, tôi không muốn nhìn mặt anh, nó làm tôi nhớ đến bức ảnh anh nắm tay cô ấy giữa đường phố SG. Bác sĩ nói vì thể trạng tôi không tốt nên cần phải bồi bổ nhiều hơn để con không bị thiếu cân nặng, và tránh không để bị sốc, chuyện hôm nay là do tinh thần của tôi làm ảnh hưởng đến con, “tuy còn trong bụng nhưng con nó cảm nhận được hết đấy nhé, đừng làm vợ buồn không là con nó cũng buồn theo đấy” – bác sĩ dặn. Anh rối rít cảm ơn, quay sang bảo mẹ về nghỉ để tối con ở lại trông vợ con là được rồi ạ. Không, tôi không muốn anh đụng vào người tôi nữa. Tôi quay sang gọi mẹ, anh hốt hoảng chạy lại ôm tôi, thì thầm nói xin lỗi vì xa vợ, anh rất lo lắng cho tôi. Nếu bình thường nghe những lời ấy tôi sẽ cảm động lắm, nhưng bây giờ với tôi những lời nói ấy không còn ý nghĩa nữa, mùi hương quen thuộc bay vào mũi, tôi nhớ anh lắm, anh vẫn ấm áp như vậy, nửa lòng tôi muốn ôm anh thật chặt và khóc, nhưng tôi kìm lại. Tôi nói anh vừa đi xa về nghỉ đi, để mẹ ở lại với em, sẽ tiện hơn, con không sao rồi. Anh nhìn tôi hơi bất ngờ một chút, có lẽ vì thấy phản ứng của tôi khác, đúng rồi, trước giờ tôi không khác gì một cây dây leo quấn quanh anh, luôn cần anh luôn muốn anh ôm ấp, anh nói anh phải ở lại đây mới yên tâm, để mẹ về. Tôi cũng không còn sức đôi co nữa, tôi bảo mẹ về rồi sáng mai vào sớm với con. 

       Anh lấy cháo đút cho tôi ăn, tôi nhạt miệng lắm, giận lắm nhưng tôi không thể tự bê bát ăn được, tôi phải ăn vì con, tôi sợ xảy ra thêm chuyện gì lắm rồi. Anh trước mặt tôi, vẫn ân cần, nhẹ nhàng, cẩn thận bón từng thìa cho vợ, nhưng sao tôi thấy xa lạ quá. Vẫn giữ im lặng, không nói tiếng nào, không nhìn anh nữa, anh vẫn hỏi han tại sao vắng anh có mấy ngày đã ra cơ sự này, tôi chỉ im lặng hoặc gật đầu, anh có vẻ nghi nghi nhưng chắc cho rằng tôi mệt nên không muốn nói thôi. Ăn xong tôi nói muốn đi ngủ luôn, anh bảo em nằm đi anh ra cổng viện mua hoa quả gì thêm cho em nhé, tôi gật đầu, lúc này nhìn thấy anh càng làm tôi khó chịu hơn. Anh đi ra ngoài được một lúc, tôi nghe tiếng chuông đt của anh, anh để quên trên bàn, tôi với tay lấy điện thoại nhìn, và không ngoài dự đoán – Thanh Vân – cô ta gọi cho anh để làm gì, để hỏi tôi chết chưa à. Tôi gạt trả lời, tôi im lặng để cô ta nói trước: 
       - Anh làm em lo quá, tự nhiên để em lại rồi đặt vé bay về luôn mà không nói gì, anh có chuyện gì à, hay cty có việc gấp, sao không đợi em về luôn. 
       - Anh Duy không có ở đây, lát nữa tôi nhắn anh ấy gọi lại cho cô nhé. 
Đầu dây bên kia im bặt, rồi nhẹ nhàng chào và cúp máy. Tôi cười chua xót, nước mắt lại trào ra đầy uất ức, tôi cứ ôm bụng và khóc. Anh mua hoa quả về, thấy tôi như vậy vội chạy lại, tưởng tôi bị đau bụng, bảo gọi bác sĩ nhé. Tôi đưa điện thoại cho anh, anh không hiểu gì cả. “Em biết hết rồi, anh và Vân” – tôi gạt nước mắt, cố bình tĩnh nhất có thể để bắt đầu đối diện với chuyện này, với anh. Anh cầm điện thoại, nhìn cuộc gọi vừa nhận, anh bắt đầu luống cuống, và tất nhiên, anh cố giải thích với tôi đúng là người yêu cũ nhưng chỉ là bạn thôi, hỏi nhau về công việc chứ không có gì khác, không tin em kiểm tra lịch sử cuộc gọi trong máy anh xem. Tôi quay sang, nhẹ nhàng hỏi lần nữa “anh có thể thành thật với em và con được không, em cần điều đó từ anh, đừng làm em thất vọng thêm nữa, đừng nói dối trước mặt con”. Anh vẫn khăng khăng chối, còn tỏ vẻ tức giận vì tôi không tin anh. Tôi mượn điện thoại anh mở mail của mình, tôi đưa những bức ảnh đó ra cho anh, anh tái mặt rồi quỳ xuống giường bệnh, nắm tay tôi, có lẽ anh cũng hụt hẫng như khi tôi biết chuyện này, nhưng làm sao anh đau bằng tôi được. Anh nói xin lỗi tôi, xin tôi đừng bỏ anh, cái tôi cần không phải lời xin lỗi ấy, tôi cần sự thành thật của anh, tôi muốn biết mọi chuyện, dù chưa biết rằng mình phải xử lý như thế nào, nhưng tôi nghĩ mình có quyền được biết tất cả. 

       Tôi nhẹ nhàng kéo anh ngồi dậy, hai tay áp vào mặt anh – “em cần anh thành thật với em, thì em mới có thể tha thứ cho anh được”. Anh bắt đầu kể, tôi bắt đầu gồng mình lên để đón nhận sự thật từ anh…
Vở diễn mang tên hôn nhân - P3
       Tôi về nhà, chào nhanh bố mẹ chồng rồi lên phòng, tôi bấm điện thoại gọi thử cho anh, có chuông nhưng anh tắt đi luôn và nhắn tin lại ngay “anh đang nói chuyện với khách, có chuyện gì thế em”, tôi nhắn lại “thôi để anh về rồi nói cũng được”. Tôi quyết định xin về nhà mẹ đẻ chờ đến ngày sinh, bởi tôi cần một ai đó ở bên cạnh, cũng bớt va chạm với bố mẹ chồng, và để tiếp tục suy nghĩ nên làm gì với anh, khi mà con tôi ngày càng lớn lên trong bụng. Anh ban đầu dỗ dành tôi hiểu cho bố mẹ, nhưng vì tôi cứ nhất định như vậy, anh không muốn ảnh hưởng đến tâm lý nên cũng đồng ý, xin phép bố mẹ và đưa tôi về nhà. Anh nói đi làm về anh vẫn sẽ về qua đây ngủ cùng tôi, vì nhà cả 2 cũng không cách xa nhau lắm, chỉ xa chỗ làm của anh hơn. Tôi nhắm mắt im lặng suốt quãng đường, anh nghĩ tôi mệt thật nên vừa lái xe vừa nắm tay tôi, thỉnh thoảng vuốt tóc vợ đầy âu yếm.
Xem thêm: Giày da thật nam 

Về đến nhà tôi thấy đỡ ngột ngạt hơn chút, vẫn cố vui vẻ và giấu kín chuyện này không để ai biết, thực sự tôi không đủ can đảm để tìm hiểu sâu chuyện đó, phần vì tôi vẫn rất sợ mất anh, phần vì đứa con trong bụng, chứ không phải tôi ngu đến mức không tự tưởng tượng ra được câu chuyện về cô Vân ấy. Tôi chọn cách âm thầm theo dõi tiếp động tĩnh của 2 người ấy, tôi lập một fb ảo kết bạn để dễ theo dõi hoạt động của cô ấy hơn, được cái cô ấy cũng khá chăm chỉ update fb nên tôi nắm được kha khá tình hình, tuyệt nhiên không bao giờ nhắc đến mối quan hệ với chồng tôi hay bất kỳ người đàn ông nào khác, nghĩa là ngoài chồng tôi cô ấy không có mối quan hệ yêu đương khác ư ??? Tôi không thường xuyên đến công ty ăn trưa cùng chồng nữa, tối anh vẫn về nhà bố mẹ tôi để ở bên cạnh tôi, bố mẹ tôi vô cùng quý con rể, vì nhà không có con trai, và vì cũng như tôi – tin tưởng anh tuyệt đối, đến mức bố tôi đi đâu cũng khoe có con rể tốt. Một ngày anh nhắn tin anh phải đi công tác 3 ngày ở SG, bây giờ mọi hành động của anh đều làm tôi nghi ngờ, tôi vẫn hỏi có cần em chuẩn bị gì cho anh không, anh nói đi ngắn ngày nên không cần, anh sẽ sớm về với vợ, yêu em nhiều. Chiều tối hôm ấy anh gọi điện báo đã vào đến nơi, tối nay đi ăn với đối tác, tôi dặn anh đừng uống nhiều quá nhé, anh hôn tôi qua điện thoại và kêu nhớ vợ lắm. Đó là đêm đầu tiên anh không ngủ ở nhà kể từ khi chúng tôi kết hôn, đêm ấy tôi không ngủ được, vì không có anh bên cạnh, vì trong đầu tôi đang tưởng tượng ra nhiều thứ - trong đó có cái tên Vân. Rồi tôi thiếp đi 1 lát, giật mình tỉnh dậy thấy 1h sáng, mở đt không thấy anh gọi hay nhắn tin, tôi đánh liều gọi cho anh, thuê bao, tôi tự trấn an mình rằng có thể anh quá chén nên về phòng ngủ luôn rồi. Nhưng thâm tâm tôi hiểu chồng mình, trước đến giờ anh luôn chu đáo, dù quá chén hay như thế nào vẫn sẽ gọi báo cho tôi đỡ lo lắng, nhất là khi đang ở xa nhau. Tôi vào fb Vân xem, cũng không thấy động tĩnh gì, tôi ngủ khi gần 4h sáng.

       Giật mình vì tiếng chuông điện thoại, anh gọi cho tôi, bảo hôm qua say về đt hết pin không biết tôi gọi, bây giờ anh phải đi công việc tiếp, anh xin lỗi rối rít vì làm tôi lo lắng, tôi cười cho qua chuyện. Ăn sáng xong tôi lại vào fb Vân, nó như ám ảnh vậy, mỗi ngày tôi vào fb cô ấy phải đến mấy chục lần. Tôi đứng hình khi thấy bức ảnh check in SG, ở 1 quán café, trên bàn có 2 cốc café, vậy cô ấy đi cùng ai, lại cùng thời điểm với chồng tôi như vậy. Nếu không phải đang mang bầu tôi đã bay ngay vào SG để làm rõ chuyện này, tôi cảm thấy không chịu đựng nổi nữa. Không có ai để nhờ vả, tôi đánh liều đi tìm một địa chỉ để thuê người theo dõi chồng tôi, vì tôi biết khi không có bằng chứng trên tay tôi sẽ không thể nào thoát ra được chuyện này hay buộc chồng tôi phải thú nhận, kể cả tôi có nói chuyện này với bố mẹ tôi hay bố mẹ chồng, cũng sẽ không ai tin tôi, vì trong mắt họ anh hoàn hảo lắm – đúng vậy, với tôi đã từng là như thế mà. Tôi chuyển khoản trước 2 triệu và thông tin của chồng tôi, tôi liên lạc với thư ký ở công ty anh để biết khách sạn anh ở, gửi hết thông tin và chờ đợi kết quả, tôi nhấn mạnh cần có kết quả trong tối nay, tôi không thể chờ thêm được nữa.

      Cả ngày tôi đứng ngồi không yên chờ đợi, con tôi hôm nay đạp nhiều hơn, tôi đau nhức khắp người, có vẻ như nó hiểu được cảm giác của tôi lúc này. Gần 9h tối, bên kia gửi mail hình ảnh cho tôi, tôi run cầm cập khi mở mail và xem những hình ảnh đó, anh và cô gái kia – đúng là Vân, nắm tay nhau đi vào khách sạn ấy, họ còn đi mua sắm, đi ăn tối cùng nhau, thêm thông tin thuê phòng đứng tên chồng tôi, nhưng có thêm 1 người ở cùng nữa – Ms Vân. Bức ảnh họ nắm tay nhau đi ngoài đường phố SG, đúng là ở một nơi xa lạ nên họ chẳng chút ngại ngùng, nụ cười của anh làm tôi đau quá, anh vẫn hay cười với tôi như vậy, tại sao, tại sao anh nỡ làm vậy với tôi. Mắt tôi nhòe đi, bụng lại đau hơn vừa rồi, tôi đau cả về thể xác lẫn tinh thần, tôi ném mạnh điện thoại vào tường, tôi giận dữ, bởi lòng kiêu hãnh của tôi, niềm tự hào về người chồng là anh hoàn toàn sụp đổ, anh có biết tôi là người có lòng kiêu hãnh cao như thế nào không ??? Tôi gục ngã xuống đất, mẹ tôi nghe tiếng động chạy lên, thấy tôi vừa ngồi vừa khóc vội lao đến “con ơi làm sao thế con, ôi tại sao lại có máu thế này”, tôi giật mình nhìn xuống, thấy máu chảy, tôi thấy choáng váng rồi không nhìn thấy gì nữa, chỉ nghe tiếng ồn ào xung quanh, rồi tiếng xe cấp cứu, tiếng bố tôi gọi anh về, nghe đến tên anh – tôi lại càng đau đớn hơn…

Từ khi mang bầu, tôi nghỉ hẳn công việc ở công ty bởi vì phải đi lại nhiều, sợ ảnh hưởng đến con cái, hầu như đều ở nhà với bố mẹ chồng, thỉnh thoảng lên công ty ăn trưa cùng chồng, tiện mang cơm cho anh luôn, chồng tôi vốn dĩ là người lãng mạn nên không bao giờ ngại thể hiện tình cảm trước mặt nhân viên, mặc dù bao người nhìn, anh vẫn nắm tay tôi đi xuống tận cửa, hôn tạm biệt, tôi luôn sống trong cảm giác lâng lâng hạnh phúc ấy. Đã có lúc tôi nghĩ mình may mắn quá chăng, vì gia đình có điều kiện, bố mẹ cưng chiều, có con và có anh, tôi như có cả thế giới trong lòng mình. Ở nhà với bố mẹ chồng, chạm mặt nhau nhiều đâm ra nhiều chuyện, tuy bố mẹ chồng tôi đều là người có địa vị, học thức, nhưng đối với tôi – con dâu – họ vẫn chỉ đứng trên cương vị là bố mẹ chồng mà thôi, vẫn soi con dâu như bao gia đình khác. Tính tôi thì được chiều từ bé, nhà chồng lại có người giúp việc nên tôi hầu như không đụng đến việc nhà, chỉ hay vào bếp làm cơm trưa mang đến công ty cho chồng, thực sự trong cuộc sống của tôi khi ấy chỉ có anh, tôi không phải người khéo léo hay giỏi quan tâm đến nhiều người xung quanh, anh như một tượng đài trong lòng tôi, là chỗ dựa duy nhất của mẹ con tôi, nhất là khi tôi đã nghỉ việc.

Xích mích với bố mẹ chồng bắt đầu từ khi tôi vô tình nghe thấy 2 ông bà ngồi than với nhau là con dâu không khéo, “không nhanh nhẹn như cái Vân ông nhỉ” – mẹ chồng nói làm tôi chột dạ, Vân là ai, sao lại so sánh tôi với cô ta, bố chồng tôi gạt đi “ừ thì cũng tiếc thật nhưng thôi bà đừng nhắc lại mang tiếng lắm”. Sau đó là những lần bà nói khéo rằng con trai bà đi làm vất vả nuôi cả nhà, mà không có người chăm sóc tử tế chu đáo, tôi khi ấy đang bầu bí rất nhạy cảm, nên chỉ cần 1 lời nói nào thôi cũng làm tôi dễ khóc và tủi thân, dần dần tôi tự cô lập và không hay tiếp xúc với bố mẹ chồng nữa, ở nhà thì ở lỳ trong phòng, hoặc kiếm cớ ra ngoài cho thoải mái, tôi không hay về nhà bố mẹ đẻ vì sợ bố mẹ lo mình với nhà chồng có chuyện. Rồi tôi chợt nhớ lại cái tên Vân, tối về tôi hỏi chồng, anh nói là người yêu cũ, mấy năm rồi không liên lạc nữa, tôi cũng cho qua luôn vì tôi tin tưởng chồng tuyệt đối. 

Một ngày khi tôi đến công ty tìm anh như mọi khi nhưng anh đang đi họp, tôi vào phòng ngồi đợi, thấy máy tính anh, tôi vào mạng xem cho đỡ buồn, bỗng nhiên thấy tin nhắn từ zalo (anh cái zalo vào lap) “tối nay anh đến ăn tối với em nhé, em nhớ anh” – tôi thấy lạnh gáy, nổi hết da gà, lấy hết can đảm để click vào, thấy tên liên lạc là Thanh Vân, Vân – cái tên mẹ chồng tôi nhắc đến – người yêu cũ của chồng tôi. Thực sự tôi có biết nhiều chuyện “tình cũ không rủ cũng tới”, nhưng kể cả khi đọc được tin nhắn đó, tôi vẫn một lòng tin tưởng chồng tôi, hoặc nói cách khác là tôi tự lừa dối để mình không đau. Tôi gạt nước mắt , tắt màn hình và chạy ra bắt taxi về, nhắn tin cho anh rằng tôi thấy mệt về trước, cơm tôi để trên bàn anh. Họp xong anh lo lắng gọi lại hỏi tôi thấy thế nào, cần anh về đưa đi khám không, tôi nói ăn linh tinh nên nghỉ chút là khỏe. Tối hôm ấy tôi chủ động gọi cho anh nói về ăn cơm sớm nhé, anh nói anh phải đi tiếp khách, tôi nhớ đến tin nhắn ấy, tôi không ăn nổi cơm nữa, thấy bất lực và như bị dồn vào ngõ cụt, tôi không chịu đựng nổi nhưng cũng không đủ can đảm để hành động. Khi ấy tôi mang bầu tháng thứ 7.

Đêm, nằm trong lòng anh mà tôi không tài nào ngủ được, tôi vừa nghi ngờ, vừa tự thấy có lỗi vì nghi ngờ anh – người mà tôi tin tuyệt đối, vừa hoang mang nên tiếp tục điều tra hay âm thầm dừng lại, rồi tôi mở điện thoại anh, tìm số điện thoại của cô tên Vân đó, lưu vào điện thoại mình và cố ngủ, mai rồi nghĩ cách tiếp. Ngày hôm sau tôi cứ nhìn sđt ấy mà không biết nên làm gì, rồi tôi search trên facebook, may quá ra fb của cô ấy, ảnh đại diện rất xinh, tôi lục tung fb của cô ấy cả 1 buổi, không hề có ảnh của 2 người chụp chung, cũng chưa thấy ảnh cưới, như vậy là cô ta chưa kết hôn, tôi thấy lo sợ hơn nhiều. Tôi cũng không có 1 người bạn nào để có thể chia sẻ, càng không thể nói với mẹ được. Bụng tôi nhói đau, con tôi đang ngăn tôi làm vậy ư, tôi phải làm sao để không ảnh hưởng đến con.
Sáng chủ nhật anh đưa tôi đi mua đồ cho con, chuẩn bị cho ngày sinh, sau hôm ấy tôi có để ý anh hơn nhưng anh vẫn vậy, vẫn ân cần chu đáo với tôi vô cùng, không có biểu hiện gì lạ, tôi vì nghĩ đến đứa con sắp chào đời mà tự cho qua chuyện về Vân, vì tôi luôn tự tin anh yêu tôi rất nhiều. Đi chọn và mua được khá nhiều đồ, tôi vui vẻ quên hết những gì không vui trước đó, nhìn cách anh chọn đồ cho con, nâng niu, cẩn thận từng món, vừa vụng về, vừa đáng yêu của người lần đầu được làm bố. Vừa về đến nhà anh nói công ty có việc anh phải đi, vợ ở nhà nghỉ ngơi đi nhé, tối anh về. Tôi linh tính có gì mờ ám, tôi dạ vâng nhưng khi anh đi khỏi, tôi bắt taxi đi theo. Thấy anh đến 1 khu chung cư, tôi phải nhờ anh taxi đi vào thang máy để xem anh đến tầng nào, phòng nào hộ tôi, vì lúc ấy người tôi chùn lại, và sợ bị anh phát hiện ra. Anh taxi đi xuống báo số căn hộ, tôi trả thêm tiền và bấm thang máy đi lên, tay tôi run khi bấm số thang, tại sao anh lại đi gặp khách hàng ở đây được, rốt cục anh đi đâu. Khi ấy trong đầu tôi chỉ có cái tên Vân, đến tận bây giờ tôi vẫn bị ám ảnh cái tên đó, đến mức khi vô tình gặp ai ở ngoài tên Vân thôi cũng khơi lại nỗi đau trong tôi. Bụng tôi lại nhói lên, con đạp, tôi cố gắng giữ bình tĩnh, ôm chặt bụng và tiến về căn hộ ấy, đi đến gần cửa và áp tai vào, tôi nghe thấy tiếng cười, là tiếng cười quen thuộc của chồng tôi, xen lẫn tiếng nói của 1 cô gái, tôi như chôn chân tại đó, đến khi có hàng xóm đi qua hỏi cô tìm nhà ai à, tôi mới tỉnh lại, giả vờ hỏi đây phải nhà cô Vân không ạ, xác nhận đúng cái tên ấy xong tôi lại thẫn thờ. Đứng phải đến 15 phút ở ngoài cửa, đầu óc tôi hỗn loạn, cứ thế nước mắt chảy ra, anh gọi “vợ ơi” đầy thân thuộc, là đang gọi cô gái kia. Tôi đã muốn đạp cửa xông vào, nhưng bụng tôi lại nhói lên, tôi gạt nước mắt quay lại thang máy, đi xuống gọi taxi đi về. Tôi nghĩ con tôi không muốn tôi bị tổn thương, muốn tôi về nhà, không muốn tôi phải nhìn thấy cảnh tượng ấy. Đó là lần đầu tiên trong đời tôi biết đến cảm giác đau đớn như vậy, kể cả khi chia tay mối tình gần 6 năm kia, cuộc đời tôi gặp anh, tôi đã nghĩ tôi sẽ không bao giờ biết đến chữ “buồn”, chứ đừng nói đến cảm giác “đau đớn” này...

Xem thêm: Giầy nam công sở cao cấp


Tôi muốn kể cho các bạn về một câu chuyện có thật, nhưng vì sợ ảnh hưởng hoặc vô tình ai đó đọc được nên phải dùng nick ảo, những câu chuyện về hôn nhân mọi người có thể đã từng gặp, và mục đích chia sẻ là để chúng ta – những người phụ nữ độc lập – có thể tự tìm cho mình một lối thoát hoặc sự chọn lựa.

VỞ DIỄN MANG TÊN HÔN NHÂN 
PART 1

Chúng tôi đến với nhau khi đã muộn, tôi 27, còn anh 30, cả hai đều đã trải qua nhiều mối tình, đều là những mối tình đầu sâu đậm kéo dài tận 6-7 năm, nhưng vì nhiều lý do, chúng tôi đã chia tay người cũ. Khi ấy tôi đang làm cho một công ty truyền thông, vô tình gặp anh trong 1 buổi hẹn với đối tác, anh không phải tuýp đàn ông cao to, body đẹp, nhưng cái thu hút tôi là sự ấm áp toát ra từ con người ấy. Tôi như người mất hồn trong buổi gặp đối tác ấy bởi cái nhìn của anh, và bạn có tin không, cái cảm giác khi lần đầu ta gặp một người và thầm nghĩ ‘đây chính là chồng của mình’, nó khó tả lắm nhưng không hiểu sao tôi luôn tin là vậy. Rồi sau đó trao đổi sđt, theo trình tự đương nhiên là nhắn tin, hẹn hò đi ăn, anh vẫn đầy ấm áp, thông minh và vô cùng lãng mạng. Có lần tôi đi công tác tận SG, kêu hôm nay đi về mệt em ốm mất rồi, ngày hôm sau đang ăn trưa nhận được điện thoại ‘em về khách sạn chưa, anh nhờ người mang thuốc cảm cúm cho em’, tôi không tin còn trách đang mệt anh còn trêu em nữa, vẫn ung dung ngồi ăn xong mới về phòng. Thanh máy mở ra, tôi thấy a đứng ngay sảnh chờ, trên tay cầm bó hoa Phăng – loài hoa yêu thích của tôi, và 1 túi thuốc, nhìn thấy anh bỗng chốc bao nhiêu tủi thân của tôi dâng lên, vì xa nhà mấy tuần, vì không có ai chăm sóc, vì áp lực công việc, và vì không có anh bên cạnh, tôi ôm anh khóc như một đứa trẻ. Vốn dĩ tôi là một người khá lạnh lùng, bởi sinh ra trong gia đình khá giả tại HN, lại là con một nên tôi được cưng chiều, đi làm có vị trí, bản tính khép kín nên hầu như tôi không có bạn, và bản thân tôi nghĩ tôi cũng không cần có bạn, tôi hài lòng và thoải mái với cuộc sống độc lập. Rồi khi chia tay cuộc tình gần 6 năm của mình, cũng làm tôi mất niềm tin khá nhiều. Nhưng không hiểu sao chỉ một lần gặp anh, sự ấm áp của anh lại tác động mạnh tới tôi như vậy, như thiêu đốt tôi rồi tan chảy, chỉ muốn mãi được ấp ôm như thế. 

Khi đó chúng tôi yêu nhau mới được 3 tháng, không quá lâu nhưng vì khi ở HN ngày nào chúng tôi cũng gặp nhau, cùng đi ăn và la cà đến tận đêm mới chia tay nhau nên cũng khá hiểu nhau, cũng đã đến ra mắt 2 gia đình, có thể vì cái tuổi của tôi và anh nên 2 bên rất nhanh chóng đồng ý và còn giục kết hôn sớm, nhưng thực ra tôi và anh vẫn còn yêu cuộc sống độc lập của mình nên chưa tính vội. Anh ở lại SG cùng tôi đến hết tuần, trong thời gian đó, nam nữ chung 1 phòng, chuyện gì đến cũng sẽ đến. Vì vừa hết kỳ kinh nguyệt nên tôi khá lơ là cảnh giác, cứ nghĩ là sẽ an toàn, anh cũng nói chắc không sao đâu em, không cần uống thuốc hại người. Về HN được khoảng hơn 1 tháng sau tôi thấy hơi khác, cũng chưa thấy có kinh nguyệt, tôi lo lắng đi mua que thử, 2 vạch, ‘vậy là tạch’ – tôi nghĩ bụng, làm sao giờ khi tôi biết bản thân anh cũng chưa muốn cưới, tôi không hề muốn ràng buộc anh bằng cách này hay cách khác. Bấm điện thoại lên gọi cho anh, tôi hồn nhiên ‘anh ơi, em có bầu rồi’, lo lắng nhưng tính tôi là vậy mà, luôn cố bình tĩnh nhất có thể. Anh khựng lại một chút rồi hỏi ‘chắc chưa em , em mưa que thử chưa. Thôi k phải nói nữa, đợi chút a qua công ty đón e, đi ăn trưa luôn’. Cúp máy tôi hoang mang quá, sao anh bình thản vậy nhỉ, hình như giọng nói còn có chút buồn buồn thì phải, một chút tủi thân, 1 chút sợ sệt. Anh đến, vừa lên xe ô tô anh đã quay sang ôm chầm lấy tôi ‘cảm ơn em, đã mang đến cho anh món quà tuyệt vời nhất’, rồi anh khóc. Hóa ra lúc tôi gọi anh đang trong cuộc họp nên không nói nhiều được, anh xin về trước để qua với tôi ngay, để cùng tôi đón nhận niềm vui đầu đời này. Lúc ấy tôi nghĩ chắc anh lần đầu được làm bố nên xúc động, sau này tôi mới biết là có ảnh hưởng từ chuyện cũ của anh. 

Chuyện tiếp theo tất nhiên là thông báo với 2 bên gia đình và tổ chức lễ cưới, được tổ chức tại một khách sạn khá lớn tại HN, bởi nhà chồng tôi cũng là gia đình có địa vị trong Bộ ngoại giao. Khoảnh khắc anh đón tôi từ tay bố, nói với bố rằng sẽ luôn yêu thương và che chở con gái ông, quỳ xuống trao nhẫn cưới cho tôi, khoảnh khắc ấy trong đầu tôi như một cuốn phim tự động quay lại những kỉ niệm tuyệt nhất chúng tôi từng có, những gì anh đã làm cho tôi, tôi cảm thấy mình là người may mắn nhất trên trái đất này – vì có anh là chồng của tôi. Vậy là chúng tôi kết hôn sau gần 5 tháng quen nhau, và em bé đã được 2 tháng. Mọi người nói chúng tôi quá vội vã, nhưng bản thân tôi và anh đều nghĩ rằng là định mệnh – thì không có sớm hay muộn, chúng tôi là của nhau. Để sau này tôi mới thấy thấm thía điều này, bởi vì tôi chưa hề hiểu rõ chồng tôi, tôi chỉ mới hiểu được lớp vỏ của anh ấy, một lớp vỏ vô cùng hoàn hảo, cho đến sau này khi tôi hiểu thấu mọi chuyện, sự ấm áp anh mang lại cho tôi khi lần đầu tiên gặp ấy, vẫn luôn nguyên vẹn...

Tham khảo: Giay nam cao cap nhap khau




Đăng ký: Nhận xét ( Atom )

Liên kết hữu ích

Máu khó đông

thiet ke biet thu

Felix Global

ABOUT AUTHOR


Chia sẻ những câu chuyện Tình yêu - Hôn nhân, nơi dành cho các bạn gái - những người đang yêu, đang do dự tiến tới hôn nhân, hoặc đang trong hôn nhân

LATEST POSTS

  • VỞ DIỄN MANG TÊN HÔN NHÂN - THE END
           Lần này có lẽ mọi chuyện đã đi quá xa sức chịu đựng của tôi, dù từ khi có con tôi đã cố gạt đi tất cả, để vun đắp cho gia đình bé n...
  • VỞ DIỄN MANG TÊN HÔN NHÂN - PART 5
           Anh chậm rãi mở lời, đó là người yêu 5 năm của anh, trước khi anh đến với tôi, hóa ra cũng là mối tình lâu dài như của tôi vậy,...
  • VỞ DIỄN MANG TÊN HÔN NHÂN - PART 8
           Buổi tiệc khá đông khách, tôi thì bế con mải nói chuyện với mọi người nên cũng không có thời gian để ý đến chồng tôi nữa. Đến lúc v...
  • VỞ DIỄN MANG TÊN HÔN NHÂN - PART 2
    Từ khi mang bầu, tôi nghỉ hẳn công việc ở công ty bởi vì phải đi lại nhiều, sợ ảnh hưởng đến con cái, hầu như đều ở nhà với bố mẹ chồng...
  • VỞ DIỄN MANG TÊN HÔN NHÂN - PART 6
           Thêm một ngày nằm ở bệnh viện theo dõi, xung quanh lúc nào cũng có bố mẹ tôi, bố mẹ chồng, chồng tôi nữa, nhưng anh biết tôi còn giậ...
  • VỞ DIỄN MANG TÊN HÔN NHÂN - PART 3
    Vở diễn mang tên hôn nhân - P3        Tôi về nhà, chào nhanh bố mẹ chồng rồi lên phòng, tôi bấm điện thoại gọi thử cho anh, có chuông n...
  • VỞ DIỄN MANG TÊN HÔN NHÂN - PART 1
    Tôi muốn kể cho các bạn về một câu chuyện có thật, nhưng vì sợ ảnh hưởng hoặc vô tình ai đó đọc được nên phải dùng nick ảo, những câu chuy...
  • VỞ DIỄN MANG TÊN HÔN NHÂN - PART 7
           Những tháng ngày hạnh phúc của tôi bị đứt đoạn bởi sự xuất hiện của Vân, đang được nối tiếp, thậm chí sau đó anh còn quan tâm tôi hơ...
  • VỞ DIỄN MANG TÊN HÔN NHÂN - PART 9
                   Về đến nhà, tôi tất bật thay quần áo cho con, ru con ngủ, anh cứ quanh quẩn xung quanh đòi giúp vợ, nhưng tôi không nói ...
  • VỞ DIỄN MANG TÊN HÔN NHÂN - PART 4
           Anh cầm tay cô gái ấy đi đến bên tôi, rồi đưa cho tôi tờ giấy ly hôn, xin lỗi tôi và nói rằng không còn yêu tôi nữa, con anh sẽ chu ...

Categories

  • Trong Lòng Hôn Nhân
  • VỞ DIỄN MANG TÊN HÔN NHÂN

Facebook

Lưu trữ Blog

  • ▼  2016 (10)
    • ▼  tháng 10 (8)
      • VỞ DIỄN MANG TÊN HÔN NHÂN - THE END
      • VỞ DIỄN MANG TÊN HÔN NHÂN - PART 9
      • VỞ DIỄN MANG TÊN HÔN NHÂN - PART 8
      • VỞ DIỄN MANG TÊN HÔN NHÂN - PART 7
      • VỞ DIỄN MANG TÊN HÔN NHÂN - PART 6
      • VỞ DIỄN MANG TÊN HÔN NHÂN - PART 5
      • VỞ DIỄN MANG TÊN HÔN NHÂN - PART 4
      • VỞ DIỄN MANG TÊN HÔN NHÂN - PART 3
    • ►  tháng 9 (2)
      • VỞ DIỄN MANG TÊN HÔN NHÂN - PART 2
      • VỞ DIỄN MANG TÊN HÔN NHÂN - PART 1
Được tạo bởi Blogger.

Latest Posts

  • VỞ DIỄN MANG TÊN HÔN NHÂN - PART 1
  • VỞ DIỄN MANG TÊN HÔN NHÂN - PART 2
  • VỞ DIỄN MANG TÊN HÔN NHÂN - PART 4

Liên kết hữu ích

Font Việt hóa
Giày da nam cao cấp
Giày Timberland
Thiết kế website giá rẻ
Giá cà phê hôm nay
Thị trường cà phê
Giày nam công sở hà nội
áo thun polo nam | quần áo thể thao nữ
áo sơ mi nam | áo t-shirt nam | quần kaki nam
quần short kaki | quần áo nỉ nam
đồ lót nam | váy polo | áo lót nữ
bít tất nam | quần váy nữ | quần lót nữ | váy thun
| bộ nỉ nữ | đồ lót trẻ em

About

Copyright 2014 Chuyện Tình Yêu - Hôn Nhân - Gia Đình.
Blogger Templates Designed by Thị Trường Cà Phê