VỞ DIỄN MANG TÊN HÔN NHÂN - PART 7

       Những tháng ngày hạnh phúc của tôi bị đứt đoạn bởi sự xuất hiện của Vân, đang được nối tiếp, thậm chí sau đó anh còn quan tâm tôi hơn, chăm chút tôi theo đúng nghĩa “nâng như nâng trứng”. Mỗi chiều anh dắt tay tôi đi dạo quanh khu gần nhà, hàng xóm ai cũng khen chồng tôi hết lời, vợ chồng tôi vẫn là hình mẫu lý tưởng trong mắt mọi người. anh không đi làm Giay nam cao cap nhap khau nữa nên toàn bộ thời gian đều dành cho vợ con, anh nói anh sẽ bù đắp cho tôi gấp vạn lần những gì đã gây ra, để tôi không bị thiệt thòi, tôi nghĩ mình đã quyết định đúng khi tha thứ cho anh. Có lần tôi hỏi đến Vân, hỏi cô ấy có gọi cho anh nữa không, cô ấy sống thế nào, anh nói anh chặn số rồi và sẽ không liên lạc với cô ấy nữa, và vì tôi cũng chẳng thấy biểu hiện gì, điện thoại anh vẫn bỏ lơ chứ không kè kè bên cạnh như mọi khi, vả lại anh còn đâu thời gian để đi đến chỗ khác nữa chứ, chạy quanh vợ đã mất cả ngày rồi. Tối trước khi đi ngủ anh hay bật nhạc không lời nhẹ nhàng, những bản nhạc của Yiruma mà tôi và anh đều thích, hoặc thì thầm kể chuyện cho con nghe, anh nói để nó sau này cũng yêu âm nhạc như vợ chồng mình. Tôi gần như quên sạch lỗi lầm của anh, phụ nữ luôn dễ tha thứ như vậy đấy, và khi đã tha thứ, họ cũng sẽ quên rất nhanh, trừ khi bị đào bới lại vết thương, nếu không tâm hồn họ sẽ chẳng còn vết hằn.

Phụ nữ luôn dễ tha thứ như vậy đấy, và khi đã tha thứ, họ cũng sẽ quên rất nhanh, trừ khi bị đào bới lại vết thương, nếu không tâm hồn họ sẽ chẳng còn vết hằn"
       Đến ngày sinh, tôi đau bụng suốt cả 1 ngày vẫn chưa sinh được, bác sĩ lên phương án mổ nhưng tôi vẫn cố gắng muốn sinh thường. Nhưng cuối cùng vẫn phải mổ, con trai chúng tôi chào đời, hạnh phúc vỡ òa trong mắt vợ chồng tôi, khi lần đầu tiên anh bế con trên tay, anh lóng ngóng và sợ làm con đau, cuống quýt hỏi thăm vợ, chúng tôi nhìn nhau khóc, vì hạnh phúc. Hai mẹ con phải nằm lại viện khoảng 3 ngày, sau đó thì về nhà, mẹ tôi ngày nào cũng sang chăm sóc tôi cùng bố mẹ chồng, cả nhà lúc nào cũng quây xung quanh 2 mẹ con, nhất là anh, tối anh thức trông con, cho con uống sữa, mặc kệ bà nội bà ngoại bảo để bà trông cho. Anh nói vì trước đây anh để mất 1 lần rồi nên anh càng trân trọng sinh linh bé bỏng này hơn.

       Ngày đầy tháng, bố mẹ chồng tôi nói muốn tổ chức đơn giản ở nhà, không muốn mời bạn bè nhiều, tôi cũng đồng ý, chỉ vài người trong gia đình là đủ cho con tôi rồi. Lúc ấy anh nói anh muốn ra ngoài mở công ty riêng để làm, ở nhà mãi hai vợ chồng sao nuôi được con, tôi hỏi han và ủng hộ sự nghiệp của chồng, tôi tin anh là người có năng lực, mọi thứ anh làm tôi đều tin tưởng. Thời gian anh bận rộn lo cho công ty mới tôi không giúp được gì, chỉ thấy anh đi sớm về muộn, có vẻ mệt mỏi, thương chồng lắm nhưng tôi bận con nhỏ cũng không đi đâu được, chỉ biết động viên anh thôi. Anh bảo chỉ cần về nhà nhìn thấy em và con là anh hết mệt mỏi. Mọi việc ở công ty anh cũng dần vào guồng, con tôi cũng đã biết ngồi nên đỡ mệt hơn, lại có ông bà trông nên tôi nói với anh để tôi đến công ty giúp anh, anh cũng đồng ý nhưng có vẻ hơi gượng, vì anh nói sợ làm không đúng chuyên ngành của tôi, lại phí cơ hội của tôi ở chỗ khác. Tôi nói chỉ cần được ở gần chồng, có thể giúp anh là được, mọi thứ tôi đều có thể học hỏi dần.


       Ngày ngày vợ chồng tôi cùng đi làm, cùng về, buổi trưa tôi vẫn tranh thủ về sớm hơn với con, tôi làm công việc quản lý cho chồng là chính. Tôi nghĩ đây sẽ là định hướng lâu dài và để vợ chồng tôi có thể ở gần nhau nhiều hơn, bởi khi quá bận rộn sẽ dễ xa nhau. Ở công ty anh vẫn thể hiện sự quan tâm đến vợ, các em chưa chồng nhìn vào vợ chồng tôi mà thần tượng lắm, cũng phải, vì bản thân tôi đang còn tự thấy mãn nguyện nữa mà. Phải nói chồng tôi rất giỏi đóng vai một người đàn ông hoàn hảo, đến mức là vợ mà tôi cũng không chê trách được anh điều gì, từ cách ăn ở, giao tiếp, nhất là khoản quan tâm đến gia đình. Lúc ấy tôi chỉ nghĩ đơn giản vì tôi may mắn gặp được anh, chứ không bao giờ đặt lại câu hỏi tại sao hay đi tìm hiểu điều gì, bởi vì chồng tôi quá giỏi che giấu, quá giỏi diễn kịch với mọi người, với cả người đầu ấp tay gối là tôi, bản chất anh ta là người thế nào chỉ bản thân anh ta biết mà thôi.

       Tôi lại bắt đầu những tháng ngày khủng khoảng vào ngày con tôi đầy năm, chúng tôi tổ chức tiệc cho con ở một khách sạn khá sang trọng, mời đông đủ bạn bè, đồng nghiệp cũ của tôi, đồng nghiệp cũ của chồng, và nhân viên ở công ty mới, ở bữa tiệc mà chúng tôi là nhân vật chính trong lâu đài hạnh phúc ấy, thì tôi cũng đồng thời là nhân vật chính của một trò lừa đảo mà anh đưa tôi vào…

Share this:

ABOUT THE AUTHOR

Rose Story - Blog chia sẻ những câu chuyện Tình yêu - Hôn nhân, nơi dành cho các bạn gái - những người đang yêu, đang do dự tiến tới hôn nhân, hoặc đang trong hôn nhân

0 nhận xét:

Đăng nhận xét