VỞ DIỄN MANG TÊN HÔN NHÂN - PART 1

Tôi muốn kể cho các bạn về một câu chuyện có thật, nhưng vì sợ ảnh hưởng hoặc vô tình ai đó đọc được nên phải dùng nick ảo, những câu chuyện về hôn nhân mọi người có thể đã từng gặp, và mục đích chia sẻ là để chúng ta – những người phụ nữ độc lập – có thể tự tìm cho mình một lối thoát hoặc sự chọn lựa.

VỞ DIỄN MANG TÊN HÔN NHÂN 
PART 1

Chúng tôi đến với nhau khi đã muộn, tôi 27, còn anh 30, cả hai đều đã trải qua nhiều mối tình, đều là những mối tình đầu sâu đậm kéo dài tận 6-7 năm, nhưng vì nhiều lý do, chúng tôi đã chia tay người cũ. Khi ấy tôi đang làm cho một công ty truyền thông, vô tình gặp anh trong 1 buổi hẹn với đối tác, anh không phải tuýp đàn ông cao to, body đẹp, nhưng cái thu hút tôi là sự ấm áp toát ra từ con người ấy. Tôi như người mất hồn trong buổi gặp đối tác ấy bởi cái nhìn của anh, và bạn có tin không, cái cảm giác khi lần đầu ta gặp một người và thầm nghĩ ‘đây chính là chồng của mình’, nó khó tả lắm nhưng không hiểu sao tôi luôn tin là vậy. Rồi sau đó trao đổi sđt, theo trình tự đương nhiên là nhắn tin, hẹn hò đi ăn, anh vẫn đầy ấm áp, thông minh và vô cùng lãng mạng. Có lần tôi đi công tác tận SG, kêu hôm nay đi về mệt em ốm mất rồi, ngày hôm sau đang ăn trưa nhận được điện thoại ‘em về khách sạn chưa, anh nhờ người mang thuốc cảm cúm cho em’, tôi không tin còn trách đang mệt anh còn trêu em nữa, vẫn ung dung ngồi ăn xong mới về phòng. Thanh máy mở ra, tôi thấy a đứng ngay sảnh chờ, trên tay cầm bó hoa Phăng – loài hoa yêu thích của tôi, và 1 túi thuốc, nhìn thấy anh bỗng chốc bao nhiêu tủi thân của tôi dâng lên, vì xa nhà mấy tuần, vì không có ai chăm sóc, vì áp lực công việc, và vì không có anh bên cạnh, tôi ôm anh khóc như một đứa trẻ. Vốn dĩ tôi là một người khá lạnh lùng, bởi sinh ra trong gia đình khá giả tại HN, lại là con một nên tôi được cưng chiều, đi làm có vị trí, bản tính khép kín nên hầu như tôi không có bạn, và bản thân tôi nghĩ tôi cũng không cần có bạn, tôi hài lòng và thoải mái với cuộc sống độc lập. Rồi khi chia tay cuộc tình gần 6 năm của mình, cũng làm tôi mất niềm tin khá nhiều. Nhưng không hiểu sao chỉ một lần gặp anh, sự ấm áp của anh lại tác động mạnh tới tôi như vậy, như thiêu đốt tôi rồi tan chảy, chỉ muốn mãi được ấp ôm như thế. 

Khi đó chúng tôi yêu nhau mới được 3 tháng, không quá lâu nhưng vì khi ở HN ngày nào chúng tôi cũng gặp nhau, cùng đi ăn và la cà đến tận đêm mới chia tay nhau nên cũng khá hiểu nhau, cũng đã đến ra mắt 2 gia đình, có thể vì cái tuổi của tôi và anh nên 2 bên rất nhanh chóng đồng ý và còn giục kết hôn sớm, nhưng thực ra tôi và anh vẫn còn yêu cuộc sống độc lập của mình nên chưa tính vội. Anh ở lại SG cùng tôi đến hết tuần, trong thời gian đó, nam nữ chung 1 phòng, chuyện gì đến cũng sẽ đến. Vì vừa hết kỳ kinh nguyệt nên tôi khá lơ là cảnh giác, cứ nghĩ là sẽ an toàn, anh cũng nói chắc không sao đâu em, không cần uống thuốc hại người. Về HN được khoảng hơn 1 tháng sau tôi thấy hơi khác, cũng chưa thấy có kinh nguyệt, tôi lo lắng đi mua que thử, 2 vạch, ‘vậy là tạch’ – tôi nghĩ bụng, làm sao giờ khi tôi biết bản thân anh cũng chưa muốn cưới, tôi không hề muốn ràng buộc anh bằng cách này hay cách khác. Bấm điện thoại lên gọi cho anh, tôi hồn nhiên ‘anh ơi, em có bầu rồi’, lo lắng nhưng tính tôi là vậy mà, luôn cố bình tĩnh nhất có thể. Anh khựng lại một chút rồi hỏi ‘chắc chưa em , em mưa que thử chưa. Thôi k phải nói nữa, đợi chút a qua công ty đón e, đi ăn trưa luôn’. Cúp máy tôi hoang mang quá, sao anh bình thản vậy nhỉ, hình như giọng nói còn có chút buồn buồn thì phải, một chút tủi thân, 1 chút sợ sệt. Anh đến, vừa lên xe ô tô anh đã quay sang ôm chầm lấy tôi ‘cảm ơn em, đã mang đến cho anh món quà tuyệt vời nhất’, rồi anh khóc. Hóa ra lúc tôi gọi anh đang trong cuộc họp nên không nói nhiều được, anh xin về trước để qua với tôi ngay, để cùng tôi đón nhận niềm vui đầu đời này. Lúc ấy tôi nghĩ chắc anh lần đầu được làm bố nên xúc động, sau này tôi mới biết là có ảnh hưởng từ chuyện cũ của anh. 

Chuyện tiếp theo tất nhiên là thông báo với 2 bên gia đình và tổ chức lễ cưới, được tổ chức tại một khách sạn khá lớn tại HN, bởi nhà chồng tôi cũng là gia đình có địa vị trong Bộ ngoại giao. Khoảnh khắc anh đón tôi từ tay bố, nói với bố rằng sẽ luôn yêu thương và che chở con gái ông, quỳ xuống trao nhẫn cưới cho tôi, khoảnh khắc ấy trong đầu tôi như một cuốn phim tự động quay lại những kỉ niệm tuyệt nhất chúng tôi từng có, những gì anh đã làm cho tôi, tôi cảm thấy mình là người may mắn nhất trên trái đất này – vì có anh là chồng của tôi. Vậy là chúng tôi kết hôn sau gần 5 tháng quen nhau, và em bé đã được 2 tháng. Mọi người nói chúng tôi quá vội vã, nhưng bản thân tôi và anh đều nghĩ rằng là định mệnh – thì không có sớm hay muộn, chúng tôi là của nhau. Để sau này tôi mới thấy thấm thía điều này, bởi vì tôi chưa hề hiểu rõ chồng tôi, tôi chỉ mới hiểu được lớp vỏ của anh ấy, một lớp vỏ vô cùng hoàn hảo, cho đến sau này khi tôi hiểu thấu mọi chuyện, sự ấm áp anh mang lại cho tôi khi lần đầu tiên gặp ấy, vẫn luôn nguyên vẹn...

Tham khảo: Giay nam cao cap nhap khau




Share this:

ABOUT THE AUTHOR

Rose Story - Blog chia sẻ những câu chuyện Tình yêu - Hôn nhân, nơi dành cho các bạn gái - những người đang yêu, đang do dự tiến tới hôn nhân, hoặc đang trong hôn nhân

0 nhận xét:

Đăng nhận xét